|
Article on other languages:
|
Âm nhạc cổ điển là một thuật ngữ mang một nghĩa rộng và có vẻ không chuẩn xác để chỉ thể loại âm nhạc "bác học" được sáng tác và bắt nguồn từ truyền thống âm nhạc nghệ thuật châu Âu, đặc biệt là giai đoạn từ 1000 đến 1900. Một thời kỳ lịch sử âm nhạc từ 1550 đến 1825 của giai đoạn này được gọi là thời kỳ âm nhạc thịnh hành.
Các giai đoạn chính của nhạc cổ điểnCác tác phẩm âm nhạc cổ điển được phân chia theo các giai đoạn chính sau:
Việc chia các thời kỳ âm nhạc phương Tây ở một mức độ nào đó là không hoàn toàn chặt chẽ, các giai đoạn thể gối lên nhau. Ngoài ra mỗi giai đoạn lại có thể được chia nhỏ theo thời gian hoặc phong cách. Biểu đồ dưới đây liệt kê các nhà soạn nhạc cổ điển nổi tiếng nhất theo các thời kỳ. Xem danh sách đầy đủ hơn tại Biểu đồ niên đại các nhà soạn nhạc cổ điển Nhạc cổ điển theo nghĩa "âm nhạc phương Tây giai đoạn Cổ điển"Bài chính: Âm nhạc phương Tây giai đoạn Cổ điển Trong lịch sử âm nhạc, thuật ngữ nhạc cổ điển còn có một nghĩa ít khi dùng để chỉ âm nhạc thuộc giai đoạn trong lịch sử âm nhạc tính từ thời Carl Philipp Emanuel Bach cho đến Beethoven -- tính ra khoảng từ 1730–1820. Khi dùng theo nghĩa này, thông thường hai chữ c và đ trong nhạc cổ điển được viết hoa để tránh nhầm lẫn. Bản chất của nhạc cổ điểnNhạc cụ diễn tấuTrong nhạc cổ điển, số lượng và chủng loại nhạc cụ dể diễn tấu thường có số lượng lớn và rất phong phú. Sự phân chia chủ yế dựa vào cấu tạo như sau:
Một số nhạc cụ độc tấu thông dụngNgười diễn xuấtCác nhà soạn nhạc cổ điểnĐây là danh sách theo thứ tự bảng chữ cái những nhà soạn nhạc cổ điển xếp theo giai đoạn. Không phải tất cả các nhà soạn nhạc đều có thể xếp vào một giai đoạn: một số như Monteverdi, viết theo phong cách thuộc nhiều giai đoạn. Thuật ngữ nhạc cổ điểnVề các thuật ngữ trong âm nhạc cổ điển phương Tây, xin đọc: Xem thêmTham khảo
Liên kết ngoàiTiếng Anh
Tiếng Việt
|
This article is from Wikipedia. All text is available under the terms of the GNU Free Documentation License.